Trần Lệ Xuân dùng thân xác củng cố quyền lực nhà chồng

30

Một ngày, Ngô Đình Diệm bỗng nhiên tuyên bố: “Từ sau hiệp định Genève, viện trợ của Mỹ lên đến 250 triệu đô la mỗi năm. Ở Việt Nam, chúng tôi nghĩ rằng không một công dân Mỹ nào cảm thấy tiếc rẻ vì sự đóng góp đó. Bởi công cuộc viện trợ này đã thực hiện có ý thức”. Ngay lập tức, báo Scripps Haward đăng bài công kích dữ dội về việc chính quyền họ Ngô sử dụng tiền viện trợ của Mỹ ở miền Nam Việt Nam. Ký giả Colegrowe viết báo tố cáo về những thối nát và độc tài của chế độ họ Ngô và sẵn sàng đưa ra những bằng chứng tham nhũng tiền viện trợ của Ngô Đình Diệm. Sau khi bài báo được đăng, đại sứ Mỹ và giám đốc viện trợ Mỹ bị triệu về nước để làm sáng tỏ những chi tiết xung quanh bài báo. Dư luận của giới cầm quyền Mỹ đặt vấn đề tìm nhân vật có uy tín và năng lực để thay thế Ngô Đình Diệm vốn đã làm mất lòng dân.

Thế giới - Trần Lệ Xuân dùng thân xác củng cố quyền lực nhà chồng

Nhu đã cho vợ đi ngoại tình

Dùng thân xác để thay chồng “ngoại giao”

Nhiều người thời đó nhận định, bài báo của Colegrowe như cái tát khiến cả gia đình họ Ngô choáng váng. Anh em Ngô Đình Diệm bàn bạc cách đối phó nhưng không tìm ra lối thoát. Đúng lúc đó, Trần Lệ Xuân nói với chồng rằng, bà sẽ mời Colegrowe vào dinh chiêu đãi rồi. Bà cố vấn khẳng định, ký giả này sẽ đăng bài đính chính ngay sau khi gặp bà. Khi Nhu tỏ vẻ không tin tưởng thì Lệ Xuân cười bí hiểm nói: “Em có cách riêng của mình”.

Tối hôm đó, tại dinh Độc Lập, một bữa tiệc thân mật được tổ chức tại phòng riêng bà cố vấn. Khách mời là Colegrowe, phóng viên đã viết bài báo tấn công gia đình họ Ngô. Bữa tiệc diễn ra dưới ánh nến giữa bà cố vấn và anh chàng phóng viên trẻ tuổi, kéo dài từ 8h tối đến 2h sáng. Chờ mãi không thấy khách ra về, Nhu sốt ruột đẩy cửa bước vào thì thấy vợ lồ lộ sau làn vải mỏng đang nằm đong đưa chân trên chiếc đi văng. Trong khi đó, anh chàng ký giả ngồi ở chiếc ghế thấp bên cạnh, tay cầm ly rượu sâm banh, đôi mắt mơ màng như một gã si tình. Nhu đằng hắng mấy tiếng, anh chàng ký giả quay người lại, có vẻ ngượng ngùng. Trần Lệ Xuân nhanh nhảu giới thiệu chồng với anh phóng viên.

Colegrowe quay sang nói với Nhu: “Bà cố vấn vừa cho tôi biết những khó khăn của ông, cũng như của tổng thống. Tôi thật sự thông cảm hoàn cảnh của một chính phủ ở một quốc gia chậm tiến, lại phải đương đầu với cộng sản bên trong. Kể từ hôm nay tôi sẽ tìm mọi cách để ủng hộ chế độ họ Ngô”. Chính Nhu cũng không thể hiểu vì sao anh chàng phóng viên lại thay đổi suy nghĩ một cách chóng vánh như vậy.

Lệ Xuân tiễn khách ra tận thềm. Bà cố vấn nắm tay chàng phóng viên hồi lâu, mắt long lên tình tứ. Bà hẹn anh phóng viên thứ Bảy sẽ tiếp tục đến biệt thự của mình ở Long Hải để tắm biển. Trong khi Trần Lệ Xuân tiễn khách thì Nhu săm soi những dấu vết trên đi văng. Hắn phát hiện nệm gối xô lệch, mấy sợi tóc nâu của gã phóng viên còn để lại trên gối. Nhu tỏ ra giận dữ. Thì ra, vợ Nhu đã dùng thân xác làm phương tiện vận động ngoại giao để củng cố chính quyền nhà chồng. Bỗng Nhu cảm thấy lòng tự ái bị tổn thương ghê gớm.

Tiễn khách xong, Trần Lệ Xuân hớn hở bước vào, tươi cười nói với giọng đắc thắng. Bà yêu cầu chồng và Diệm phải thưởng công cho mình. Tuy nhiên, hai người đã có cuộc tranh cãi nảy lửa về “cái cách” mà Lệ Xuân “thuyết phục” Colegrowe. Khi thấy vợ định nói rõ “cái cách” ấy thì Nhu vội cắt ngang. Thật tình, hắn cũng không ngờ vợ đã đi quá xa như vậy. Và Nhu cũng không khỏi thắc mắc là có phải Lệ Xuân vì công việc chung của gia đình mà tự hiến dâng cho chàng ký giả hay là do bản thân có lối sống buông thả. Từ lâu bà cố đã mang tiếng lẳng lơ. Nhưng dù sao đi nữa, kết quả là bà cố vấn chính trị tổng thống, đệ nhất phu nhân, đã đem thân xác để bảo vệ và củng cố quyền lực nhà chồng.

Cho vợ “cắm sừng” vì mưu đồ chính trị

Ngày ấy, James Brown là nhân vật quan trọng của cơ quan tình báo CIA. Qua sự giới thiệu của một ký giả người Mỹ, Lệ Xuân có dịp tiếp xúc và nhanh chóng trở nên thân thiết. Bà mời anh chàng đi tắm biển và nghỉ mát ở Long Hải. Nhu cho vợ biết, James Brown là một nhân vật nguy hiểm chuyên tổ chức đảo chính. Ngụy quyền cũng chưa rõ hắn đến Sài Gòn nhằm mục đích gì. Theo điều tra của “trùm” mật vụ Trần Kim Tuyến thì Brown là một tay chơi có hạng và đặc biệt là rất thích phụ nữ Á Đông. Y đã để lại vô số nhân tình người bản xứ mỗi nơi y đi qua, như Hong Kong, Tokyo, Bangkok, Manila. Brown đến Sài Gòn lần này là lần thứ hai. Lần đầu chỉ ở lại ba hôm. Theo lời của James Brown, hắn sẽ ở lại Việt Nam ít lâu, vì “mến người, mến cảnh Sài Gòn”.

Trần Lệ Xuân nhận công tác do chồng giao phó. Bà chủ động làm quen và đưa James Brown đi Long Hải. Từ một kẻ bị cắm sừng, Nhu đã chủ động cho vợ ngoại tình vì mưu đồ chính trị. Trên đời, có mấy người như Nhu. Ông cố vấn tổng thống dặn vợ phải giao thiệp gây cảm tình với hắn. Bởi vì trong lúc này, đám đối lập muốn tranh quyền với họ Ngô và đang được một số nhân vật chóp bu CIA ủng hộ. Cho nên ngụy cần gây ảnh hưởng tốt đối với các nhân vật thuộc tổ chức này. Trước khi để vợ đi, Nhu nói với vẻ bí mật: “Em ra Long Hải nghỉ vài hôm. Đến khi về, em để cho James Brown đi trước. Em phải nhớ là chỉ đi một mình từ Long Hải về Sài Gòn bằng xe nhà, còn James Brown thì mặc y về Sài Gòn bằng xe riêng của mình”.

Được biết, khi James Brown vừa đáp máy bay đến Sài Gòn thì Nhu đã tổ chức một cuộc họp bí mật với Trần Kim Tuyến và Lê Quang Tung, trung tá chỉ huy lực lượng đặc biệt. Nhu đưa ra kế hoạch ám sát James Brown. Bọn chúng sẽ tổ chức một cuộc phục kích, giả làm Việt Cộng và bằng mọi cách phải giết cho được tay đại tá. Sau khi việc đã thành, người Mỹ có đoán được cũng cắn răng chịu chứ không thể kêu ca chính quyền họ Ngô được. Nhu dự tính đưa James Brown rời khỏi Sài Gòn, đợi hắn đi vào ổ phục kích của mình thì bắn chết và đốt cháy luôn cả xe. Điều quan trọng là phải ngụy trang thật khéo để mọi người đều tin là Việt Cộng làm chuyện này. Lẽ tất nhiên địa điểm xảy ra vụ này phải ở vùng Việt Cộng thường lui tới.

Qua mấy ngày ái ân nồng nhiệt với bà cố vấn như cặp vợ chồng trẻ đang hưởng tuần trăng mật, giờ là lúc phải chia tay. Trần Lệ Xuân tiễn James Brown ra cổng cùng với ánh mắt tình tứ và lời hứa sẽ gặp nhau tại Sài Gòn. Chiếc xe lao nhanh trên con đường vắng. Khi chiếc ô tô vừa rẽ qua khúc ngoặt ở Long Thành thì một tràng liên thanh từ trên đồi bắn xuống như mưa. Gã trung sĩ tài xế đạp mạnh ga cho xe phóng hết tốc lực để thoát khỏi vòng lửa đạn song hai bánh sau đã bị bắn thủng, chiếc xe đảo qua đảo lại, rồi đâm sầm vào ta luy bên phải.

Người lái xe đã chết, James Brown cũng bị thương đang cố mở cửa xe để tháo chạy thì một toán người vận đồ đen, đội nón vải, trên người vắt đầy cành lá ngụy trang từ các lùm cây trên đồi bỗng xuất hiện. Vừa nhìn thấy đám người ăn mặc như du kích Việt Cộng, James Brown hoảng hốt tìm đường tháo chạy nhưng một băng đạn nổ giòn đã găm vào người ông đại tá tình báo CIA . Trước khi lịm đi ông James Brown kịp nghe tiếng viên chỉ huy ra lệnh: “Coi nó chết thiệt chưa, nếu chưa chết thì bồi thêm viên đạn vào óc cho nó tiêu đời đi”. Một tiếng súng lục khô khan vang lên, và ngài đại tá tình báo James Brown đã về với Chúa.

Tối hôm đó tại dinh Độc Lập, anh em nhà họ Ngô cùng khui sâm banh ăn mừng vì đã triệt hạ được chuyên gia đảo chính. Đại tá tình báo James Brown, chuyên gia về đảo chính, đã chết thảm bởi một người đàn bà.

“Công cụ” củng cố chính quyền

Thực tình, Trần Lệ Xuân nghĩ rằng đây chỉ là một cuộc chinh phục cảm tình để gây ảnh hưởng thêm đồng minh đứng về phía gia đình nhà chồng. Bà cố không ngờ rằng người chồng đang sắp đặt một âm mưu hạ sát James Brown mà vợ Nhu là “con mồi” để nhử đối phương vào bẫy. Tại Long Hải, anh chàng tình báo Mỹ tỏ ra mê mệt người đàn bà đa tình có sức hút mãnh liệt. Trong những giờ phút gần kề, đắm say, Lệ Xuân được tình nhân tiết lộ rằng anh chàng là đại tá tình báo. Và bản thân James Brown không có cảm tình với chế độ độc tài họ Ngô. Tuy nhiên, y đã bắt đầu thay đổi quan điểm sau khi gần gũi với bà cố vấn.

Nguyễn Thanh Hoàng